Stephen Hawkin – Vật lộn với bệnh tật

0
170


Hawkin giống như mọi đứa trẻ lớn lên trong hạnh phúc, nhưng một điều bất hạnh đã đến với ông.

Vào một ngày cả nhà Hawkin đi trượt băng, thời tiết mùa đông giá lạnh, hồ nước băng đóng dày, mọi người trượt đuổi trên băng vui vẻ. Bỗng nhiên Hawkin bị ngã, ông nằm co quắp trên băng, ông gắng sức nhưng không đứng dậy được, lúc lâu sau phải có sự giúp đỡ của cha mẹ ông mới cố đứng dậy được.

Mẹ hỏi ông xảy ra chuyện gì, ông nói chân tay tự nhiên không làm chủ được. Nghe vậy mẹ rất lo liền đưa ông tới bệnh viện.

Sau 2 tuần theo dõi, bác sĩ phát hiện Hawkin mắc một chứng bệnh rất kỳ lạ. Người mắc bệnh này sẽ dần mất đi khả năng vận động, cuối cùng thì ngay việc hô hấp cũng không thực hiện được, loại bệnh này vô phương cứu chữa, thường thì chỉ kéo dài được hai, ba năm.

Cả nhà lo sợ, Hawkin tỏ ra thất vọng, ông trở nên ít cười ít nói, ông không còn hứng thú với mọi công việc nữa. Cha đã chạy khắp nơi tìm thầy tìm thuốc hay, em trai và  em gái lúc nào cũng ở bên ông. Thời gian trôi đi, cuộc sống cũng lặng lẽ trôi theo, Hawkin nhìn lên bầu trời đen lác đác vài ngôi sao chớp chớp những ánh mắt buồn. Hawkin nghĩ: "Mình còn rất nhiều việc chưa làm, không thể tồi tệ hơn được nữa". Bỗng nhiên ông cảm thấy nhẹ nhõm và như bừng tỉnh lại.

Những tháng năm sau đó, Hawkin đã dũng cảm đối mặt với bệnh tật, kiên trì học tập và nghiên cứu. Không phải là như bác sĩ nói, ông chỉ có thể sống được hai hay ba năm mà vẫn tiếp tục sống một cách ngoan cường.

Có một lần Hawkin ngẫu nhiên bị cảm lạnh, bắt đầu ho, bác sĩ chẩn đoán phổi ông bị nhiễm bệnh nặng. Bác sĩ cho ông thở ô xy và nói với vợ ông: tình hình rất khó khăn, không có khả năng cứu được, vợ ông lặng lẽ khóc. Để cứu sống Hawkin bà đã gọi điện thoại cho bác sĩ của Hawkin ở Anh, bác sĩ cho rằng có thể vẫn còn một cách giải phẫu cắt khí quản cứu sống được Hawkin.

Như vậy, Hawkin làm phẫu thuật luôn cắt khí quản, ông lại một lần nữa lập kỳ tích thoát khỏi tử thần, nhưng ông không còn nói được nữa.

Để giúp Hawkin có thể giao tiếp được với mọi người, gia đình và bạn bè của ông nghĩ ra rất nhiều biện pháp: Có người đưa cho ông phần mềm vi tính, để ông dùng máy tính thay lời nói của mình. Về sau lại có người lắp cho Hawkin một thiết bị, nó biến lời nói trên màn hình máy tình của Hawkin thành âm thanh, Hawkin vô cùng vui sướng, ông không chỉ nói chuyện được với người khác mà còn có thể viết sách qua máy vi tính. Cho dù một phút chỉ viết được 15 chữ thì Hawkin vẫn kiên trì hoàn thành công việc của mình.

Về sau sức khỏe của Hawkin ngày càng tồi tệ, nhưng chỉ cần bản thân còn vận động được là ông không cần sự giúp đỡ của người khác. Có lần bạn ông nhìn thấy ông đi lên tầng hai, cảm thấy kinh ngạc. Ông không tự đi được nhưng lại ở tầng hai, ông đã bám vào tay vịn cầu thang, dùng sức của cánh tay đẩy mình lên từng bậc từng bậc một, phải mất rất nhiều thời gian ông mới lên được tầng hai.

Mọi người không thể tưởng tượng được khó khăn của Hawkin trong khi cuộc sống lớn chừng nào, càng không thể tưởng tượng được ông phải có nghị lực, dũng khí lớn đến chừng nào để khắc phục những khó khăn ấy. Lúc nào ông cũng cần phải có người ở bên cạnh giúp ông, giúp ông dậy, ăn cơm, khi đọc sách cũng cần người lật trang.

Khó khăn như vậy nhưng Hawkin không từ chối cuộc sống, ông vẫn nghĩ phải tiếp tục những công việc mình yêu thích, hoàn thành công việc nghiên cứu của mình cho đến khi phải từ giã cõi đời.

————————————
Trở lại: "Stephen Hawkin – Đứa trẻ hiếu kỳ"
Đón đọc: "Stephen Hawkin – Đòi lại công lý cho Galilê"